Và đời mà, chỉ cầu khuyết, chẳng cầu đầy

April 19, 2025

Hey, lại là hắn đây, và hắn vẫn ở đây để kể những câu chuyện phù phiếm, và đời mà, chỉ cầu khuyết, chẳng cầu đầy. Có lẽ hắn sẽ chẳng bao giờ thấm được câu này nếu như năm nay không lạ đến như vậy. Chưa bao giờ hắn thấy trên LinkedIn lại đông đúc như bây giờ, người người nhà nhà “Open to work”, gửi lời mời, tìm Job, nhưng công việc thì lặn như cá kình giữa đại dương. Và thị trường tài chính lại là một kẻ vô tình, MSN giảm hơn 25% chỉ trong chưa đầy một tuần. Hắn tỉnh ngộ.

Nhưng nghĩ xa hơn một chút, hắn nhận ra, ngay cả trong thời Tam Quốc, cuộc đời của những vĩ nhân khi xưa, cũng mấy ai tròn đầy? Ngọa Long tiên sinh Gia Cát Lượng, thần cơ diệu toán là thế, mà cũng phải ra đi ở tuổi 52, để lại đại nghiệp còn dang dở vào tay một kẻ vô lo vô nghĩ, Lưu Thiện. Tài trí hơn người nhưng lại phải mang gánh nặng thiên hạ, lo toan cho kẻ phàm phu.

Còn Tư Mã Ý, Trọng Đạt, một người mà cả đời sống trong bóng tối, cả đời ông gặp lắm những chông gai, biến ông trở thành một bậc đại nhẫn. Không mưu sâu kế hiểm như Gia Cát, không hùng biện như Quách Gia, nhưng vẫn lặng lẽ vượt lên tất cả. Đời chẳng tặng ông ánh hào quang khi còn sống, nhưng hậu thế thì không thể phủ nhận được dấu ấn mà ông để lại.

Hắn nghĩ, chính những khoảng khuyết trong đời, ước vọng chưa trọn, tình yêu dang dở, lại là nơi tôi luyện con người hắn, giúp hắn trân trọng những gì hắn đang có. Và chính trong những ngày chông chênh như thế này, hắn mới có dịp đối diện với chính mình, để soi lại những mong cầu, vạch ra những giới hạn, và hình dung rõ hơn con người mà hắn thực sự muốn trở thành.